CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN TRANG CỰU HỌC SINH BỒ ĐỀ ĐÀ NẴNG

CHÀO MƯNG ĐÊM VĂN NGHỆ KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG TRUNG HỌC BỒ ĐỀ ĐÀ NẴNG 22/6/1964 - 22/6/2014 - VỚI CHỦ ĐỀ – “ 50 NĂM GẶP LẠI” – CHS BỒ ĐỀ NIÊN KHÓA 64 - 70

MAIL: conglytran50@yahoo.com.vn

 Anhdepblog.com
Địa chỉ xem ảnh....Các bạn có thể xem ảnh của các bạn tại ĐC sau đây :Vào Google nhập : picasa neanggieng, picasa takatran, picasa conglytran hay picasa c duyen.Nơi lưu trử ảnh...Của Photoby Congly.

Chào mừng các bạn đến với lớp CHS Bồ Đề Đà Nẵng

CHÀO MỪNG ĐẠI HÔI 50 NĂM CỦA CHS BỒ ĐỀ ĐÀ NẴNG 1964-2014
Hiển thị các bài đăng có nhãn DIỂN ĐÀN CHIA XẺ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn DIỂN ĐÀN CHIA XẺ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

NHỮNG VIỆC CẦN LÀM

 Anhdepblog.com
Trái tim nhân hậu



Thứ Hai, 22/08/2011, 08:35 (GMT+7)

Đóng góp của các nhà hảo tâm tại báo Tuổi Trẻ ngày 12 đến 18-8-2011

TTO - * Góp đá xây Trường Sa: Hội cựu chiến binh Phường 8, Quận Gò Vấp (đường số 10, Phường 8, Quận Gò Vấp, TP.HCM): 2.000.000đ - Chi nhánh An Phú - Agribank (Cộng Hòa, Phường 13, Tân Bình): 8.050.000đ - Đoàn Thanh niên BQL các khu chế xuất KCN TP.HCM - HEPZA (Nguyễn Bỉnh Khiêm, P.Đa Kao, Q.1): 28.110.000đ - Phan Văn Mạnh (Tân Bình): 500.000đ.

- Do Nguyen Son Tung (chuyển khoản): 150.000đ - Trung tâm đo đạc Bản đồ Đà Nẵng (Hoàng Văn Thụ, Đà Nẵng): 9.000.000đ - Công ty CP Bình Vinh (Đường Hoàng Văn Thái, P. Hòa Minh, Q. Liên Chiểu, Đà Nẵng): 50.000.000đ - Cựu học sinh Trường Bồ Đề Đà Nẵng (Niên khóa 1964-1970): 2.000.000đ -
Báo tuổi trẻ đăng thứ bảy ngày 20-8-2011

Tiền ủng hộ chương trình “Góp đá xây Trường Sa”:

Xây công trình quân sự và dân sinh quan trọng nhất

Đây là khẳng định của Phó đô đốc Trần Thanh Huyền - chính ủy Quân chủng Hải quân - với ban biên tập báo Tuổi Trẻ về việc sử dụng số tiền ủng hộ của bạn đọc từ chương trình “Góp đá xây Trường Sa”.

Phó đô đốc Trần Thanh Huyền nhấn mạnh: “Góp đá xây Trường Sa” là sáng kiến từ lòng yêu nước, có sức lan tỏa trong tất cả các tầng lớp nhân dân. Đây là một chương trình giúp quân và dân đảo rất ấm lòng và yên lòng”. Vì thế theo Phó đô đốc Trần Thanh Huyền, toàn bộ số tiền từ chương trình “Góp đá xây Trường Sa” sẽ phải được sử dụng vào những công trình quan trọng nhất cả về quân sự và dân sinh trên đảo.

Phó đô đốc cũng cho biết đầu tháng 9-2011, Quân chủng Hải quân sẽ tổ chức sơ kết đợt 1 của chương trình “Góp đá xây Trường Sa” ngay tại trụ sở của UBND huyện Trường Sa (Khánh Hòa) với sự có mặt của quân dân huyện đảo. Đồng thời mong muốn chương trình sẽ tiếp tục để người dân có điều kiện đóng góp cả vật chất lẫn tinh thần cho Trường Sa.

Thay mặt báo Tuổi Trẻ, tổng biên tập Phạm Đức Hải tiếp thu ý tưởng của Quân chủng Hải quân về phương án sử dụng số tiền từ chương trình “Góp đá xây Trường Sa”. Ông Hải cho biết đến nay các tổ chức, doanh nghiệp, bạn đọc... đã trực tiếp đóng góp gần 15 tỉ đồng.

VIỄN SỰ






Lời huấn thị của thầy Hiệu Trưỡng
Năm nay thầy không được khỏe nên thầy không đến chúc mừng cùng lớp được.Thầy rất mừng là các con hằng năm tổ chức gặp nhau như thế nầy là tốt ,sang năm thầy sẻ đến tham dự cùng với lớp .Có một điều là các con tổ chức tại nhà hàng,thầy thấy không tiện khi vào nơi đó nên thầy không ở lâu được đến chúc các con đôi điều rồi thầy đi.
Còn việc tiền của các con viếng thầy,thầy nhận để xây dựng Thiền Viện và sẻ có phiếu Công Đức cho các con sau.
Nay thầy nằm viện mọi sự điều có tiêu chuẩn đầy đủ các con đừng lo

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Được sự đồng ý của thành viên lớp CUUHOCSINHBODEDANANG Niên khóa 1964-1970 ,họp sáng ngày 07-8-2011 (gồm 20 bạn) .Có hai việc cần làm như sau.

1:-Viếng thăm thầy Hiệu Trưỡng HÒA THƯỢNG THÍCH MINH TUẤN ốm nằm ở bệnh viện Đa Khoa khoa nội yêu cầu tầng trệt với số tiền viếng là 2.000.000 đ (Hai triệu đồng )

2:-Góp viên gạch xây dựng Đảo Trường Sa (Đóng tiền tại văn phòng báo Tuổi trẻ số 9 Đường Trần Phú) với số tiền là 2.000.000 (hai triệu đồng)

Tổng cọng thành tiền là 4.000.000 đ (bốn triệu đồng) trích từ tiền họp lớp lần thứ VI
Được sự ủy nhiệm của lớp gồm có 3 vị (anh Lê tất Long+Trần văn Hà+Trần công Lý) Đại diện lớp thực hiện 2 nhiệm vụ trên vào lúc 9h30 ngày 08-8-2011

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

ĐIỀU CẦN HỌC


 Anhdepblog.com
Trân trọng tình bạn







Bài học cho tình bạn

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn...

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!!

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng:

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...



XIN CÁC BẠN CHÚ Ý
Lần họp nầy mong các bạn để lại thông tin cá nhân (Ngày sinh nhật-nơi ở -số điện thoại )để tiện việc liên lạc. Ban cán sự lớp xin cảm ơn

LÒNG TIN

Có một vị thầy tu sống bên một dòng sông. Trong suốt 30 năm, ông thực hành phép "Sadhana" để học cách đi lại trên mặt nước. Vốn là đồ đệ của thần Krishna, ông chỉ quen sống bằng bò sữa. Hằng ngày, có một bé gái sống cùng mẹ ở bờ sông bên kia mang sữa đến cho ông.
Một hôm, mẹ cô bé nói với con:
- Trời nhiều mây đen quá con ạ; chắc tối nay sẽ có mưa to và nước sẽ dâng cao. Con hãy nói với thầy rằng ngày mai con sẽ không mang sữa cho ông được nhé.
Cô bé chuyển lời dặn của mẹ đến vị thầy tu. Thế nhưng vị thầy tu bảo cô bé:
- Con đừng lo lắng về trận lụt. Ta sẽ dạy cho con phép thuật đi được trên mặt nước. Con hãy nhắm mắt lại, lặp đi lặp lại từ "Krishna! Krishna! Krishna!" và con sẽ đi được trên mặt nước.
Đúng như người mẹ tiên đoán, tối hôm đó, trời mưa như trút nước và chẳng mấy chốc nước đã dâng cao. Sáng hôm sau, cô bé vẫn chuẩn bị sữa để mang sang sông cho vị thầy tu. Lo lắng cho sự an toàn của con, người mẹ đã ngăn không cho cô bé đi. Cô bé trấn an mẹ rằng vị thầy tu đã dạy cho cô phép thuật đi trên mặt nước. Niềm tin của cô bé đã truyền sang người mẹ và bà để cho con gái của mình đi. Cô bé đến bên bờ sông, nhắm mắt lại và nói to ba lần từ "Krishna!". Và thật kỳ lạ, cô bé nhẹ nhàng bước đi trên mặt nước như đang đi trên đường bộ.
Hết sức ngạc nhiên, vị thầy tu bèn nghĩ: "Thật tuyệt! Ta đã chỉ cho cô bé đi được trên mặt nước. Vậy thì nhất định ta cũng sẽ làm được như vậy. Bây giờ đến phiên ta thực hành phép thuật này đây".
Lòng đầy tự tin, vị thầy tu bước lên mặt nước và ... chìm nghỉm.
Cô bé trong câu chuyện này có một niềm tin to lớn vào phép thuật của vị thầy tu nhưng điều đáng tiếc là bản thân vị thầy tu đó lại không có được niềm tin ấy. Niềm tin có thể giúp con người tạo nên những điều kỳ diệu trên thế giới. Tất cả các nhà khoa học vĩ đại đều tin rằng thiên nhiên ẩn chứa nhiều điều kỳ bí. Với niềm tin ấy, họ đã tạo ra những phát kiến khoa học vĩ đại như máy phát thanh, máy thu âm, ,máy tính, máy bay và bao điều kỳ diệu khác. Tất cả đều xuất phát từ niềm tin không gì lay chuyển nổi của con người.

Chúc các bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc

***

TÔI HỌC ĐƯỢC RẰNG.

Sẽ không đủ nếu ta chỉ biết tha thứ cho người khác. Đôi khi cũng phải học cách tha thứ cho chính mình.

Tôi học được rằng...
Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời.

Tôi học được rằng:
Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.

Tôi học được rằng:
Đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta vẫn có những phút giây tuyệt vời khi bên nhau.

Tôi học được rằng:
Tình bạn chân thành sẽ mãi lớn lên dù cho có cách xa ngàn dặm, và tình yêu đích thực cũng thế đấy.

Tôi học được rằng:
Chỉ vì ai đó không yêu ta theo cái cách mà ta mong muốn, điều đó không có nghĩa là họ không yêu ta hết lòng. Đối với một người bạn tốt, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu chẳng may họ làm tổn thương ta, và hãy biết tha thứ cho họ vì điều đó.

Tôi học được rằng:
Sẽ không đủ nếu ta chỉ biết tha thứ cho người khác. Đôi khi cũng phải học cách tha thứ cho chính mình.

Tôi học được rằng:
Bất kể con tim ta có tan vỡ, cuộc sống cũng sẽ chẳng dừng lại, và vẫn vô tình như không biết đến tổn thương của ta.

Tôi học được rằng:
Cuộc đời ta có thể bị đổi thay tại một khoảnh khắc nào đó bởi một người thậm chí ta không quen biết.

Tôi học được rằng:
Ngay cả khi trắng tay, ta vẫn có thể thấy được mình thật giàu có để giúp đỡ mỗi khi bạn bè cần đến.

Tôi học được rằng:
Người mà ta rất quan tâm, thậm chí cả cuộc đời thì lại có thể rời xa ta rất sớm.
Người mà ta nghĩ sẽ vùi ta xuống đất đen khi hoạn nạn, nhưng chính họ lại là người nâng ta dậy khi ta vấp ngã.

Tôi học được rằng:
Khi không vui, ta được quyền giận dỗi, nhưng lại chẳng được phép ******* và hung ác.

Tôi học được rằng:
Trên đời này, không phải ai cũng tốt và tử tế với ta, cho dù ta không động chạm đến họ. Cách tốt nhất là đừng nên để ý đến những kẻ muốn chứng kiến ta gục ngã . Hãy sống vì những người yêu quý ta.

Tôi học được rằng:
Để "thành nhân", thành người mà ta mong muốn, phải mất thời gian rất dài.

Tôi học được rằng:
Hãy chịu trách nhiệm về những gì ta làm dù điều đó có làm lòng ta nát tan.

Tôi học được rằng:
Nếu ta không làm chủ được hành vi của mình, nó sẽ điều khiển lại ta.

Tôi học được rằng:
Người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua, và có được những bài học rút ra từ đó, và không bao giờ quan tâm nhiều đến việc mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật.

Tôi học được rằng:
Hoàn cảnh sống có ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của chúng ta, nên hãy ý thức về điều đó.

Tôi học được rằng:
Chiếc áo không bao giờ có thể làm nên thầy tu.
Ta không nên quá háo hức để khám phá bí mật vì nó có thể làm thay đổi cuộc đời ta mãi mãi. Dù hai người cùng nhìn vào một vật nhưng họ lại có thể thấy những điểm khác biệt rất lớn..


Gửi trang này cho những người bạn yêu thương

Sưu tầm(Congly)
Chuyện kể rằng, có hai người bạn thân cùng bị lạc đường trong sa mạc. Họ cứ đi, đi mãi và tới một lúc trong cuộc hành trình, họ bắt đầu tranh cãi với nhau nên đi về hướng nào để thoát ra. Không kìm chế được sự bực tức và tuyệt vọng, một người đã tát vào mặt người kia. Người bị đánh rất đau, nhưng không nói gì, chỉ viết một dòng lên cát: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN THÂN NHẤT ĐÃ TÁT TÔI".

… Họ lại tiếp tục đi, và gặp một ốc đảo với một hồ nước lớn. Người bạn bị đánh vì vội vàng uống nước và tắm rửa nên đã bị trượt chân và bắt đầu chìm dần. Người bạn kia vội nhảy xuống cứu anh ta lên. Khi mọi sự đã qua, người bạn bị đánh khắc một dòng lên một phiến đá: "HÔM NAY NGƯỜI BẠN THÂN NHẤT ĐÃ CỨU TÔI".

Người bạn đã đánh cũng đã cứu anh ta thực sự ngạc nhiên nên hỏi: "Tại sao khi tớ đánh cậu, cậu viết lên cát, còn bây giờ cậu lại khắc lên phiến đá?"

Người kia mỉm cười và đáp: "Khi một người bạn làm ta đau, hãy viết lên cát để ngọn gió của sự tha thứ thổi qua mang nó đi cùng. Còn khi điều tốt lành đến, chúng ta nên khắc nó lên đá, như khắc thành kỷ niệm trong tim vậy, không cơn gió nào có thể xóa đi được!"

Liệu chúng ta có thể học được CÁCH VIẾT LÊN CÁT VÀ LÊN ĐÁ như vậy chẳng?!

NỖI LÒNG

Mỗi buổi sáng tôi đối diện với trang giấy trắng (trên màn hình). Thói quen là thứ duy nhứt không chịu chết thình lình. Bất kể tôi nhìn đằng trước hay đằng sau trang giấy, những điều dở dang, những câu chuyện cũ, những lời chưa bày tỏ hết cứ tự động hiện về như hồn ma. Tôi đã giết chúng cả ngàn lần. Nhưng cái hôm qua vẫn sống lại hôm nay.
Công Lý




Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

- GIỚI THIỆU NHỮNG NGƯỜI BẠN MỚI



 Anhdepblog.com
Trái tim nhân ái



XIN GIỚI THIỆU


Tôi Lê Tất Long Xin gới thiệu:Các bạn dưới đây là những thành viên không phải bạn học cùng trường. Nhưng luôn luôn gần gũi với lớp.Chia vui xẻ buồn,giúp đở nhau khi hoạn nạn ốm đau trên cả tuyệt vời.
Xin chân thành cảm ơn quí bạn

Chị : Nguyễn thị Thanh Hồng .Điện thoại số 0511342718 Vợ anh Trần văn Hà .Hiện ở tại Tổ 47 Hòa Cường Bắc Quận hải Châu Đà Nẵng



Anh Hường Đt số 0945989494 chồng chị Trần thị Nguyên, hiện ở tại 565 Ông Ích Khiêm TP Đà Nẵng


Anh Hùng Đt số 0905177860 bạn kết nghĩa với lớp, hiện ở tại Hòa Cường TP Đà Nẵng

Chị Gẫm Đt số 05113891125 vợ anh Lê Tất Long, hiện ở tại k 282/6b Trưng Nữ Vương TP Đà Nẵng

Chị Đào Đt số 01222789586 ( nữ sinh Hồng Dức ) vợ anh Nguyễn Xuân Mỹ, hiện ở tại Phan châu Trinh TP Đà Nẵng

Chị Phúc Đ T số 05113835068 vợ anh Hoàng Việt, hiện ở tại K144/12 Hải Phòng TP Đà Nẵng

Anh Tuấn chồng chị Lê Thị Song, hiện ở tại K149/5 Nguyễn Du TP Đà Nẵng


Chị Nguyễn thị Lý Đt 0918417147 (nữ sinh Hồng Đức) người bạn kết nghĩa với lớp, hiện ở tại Huỳnh Thúc Kháng TP Đà Nẵng


Chị Liên Đt số 0905226606 vợ anh Nguyễn Ngọc Nhẫn, hiện ở tại Lê thị Hồng Gấm TP Đà Nẵng


Anh Lai chồng chị Lê thị Lợi, hiện ở tại K 356/56 Hoàng Diệu TP Đà Nẵng




- Chị Nghĩa vợ anh Lê Trọng Khanh, hiện ở tại 108 Cao Xuân Dục TP Đà Nẵng

BÀN TAY

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em luồn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
Tự trách, bấy lâu mình quá vô tình!

“Anh chỉ muốn muôn đời làm một bãi cát trắng, để con sóng em năm tháng vỗ về”

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

- Diễn đàn ( lời hay ý đẹp )






Ngu ngơ chẵng tạo dữ
Ngốc ngốc chẵng tạo lành
Lẵng lặng dứt thấy nghe .
Thênh thang tâm không dính .

Lời tổ dạy


Đây là trang diển đàn
: thơ , văn , lời hay ý đẹp ,tìm bạn , vui buồn v..v..
Các bạn gởi bài về theo địa chỉ dưới đây sẻ được đăng lên Blog

- Địa chỉ : mail .(conglytran50@yahoo.com.vn ) Mail của lớp.
- Một trong 6 thành viên liên hệ :Lê Tất long - Trần Văn Ha -̀ Tạ Thiên Ly ́-Đoàn văn Đông-Nguyễn ngọc Nhẫn

Lạnh

Người xưa buồn,vung đao chém nước
Nước điềm nhiên chãy mãi một dòng
Không chút bận tâm,chẵng hề tì vết
Ngàn nhát đao nước vẫn cứ ung dung

Người xưa buồn,một mình cạn chén
Túy lúy càn khôn nỗi rượu nỗi mình
Niềm cô độc chỉ riêng lòng nhau hiểu
Rượu hết rồi,còn lại nỗi buồn tênh

Đời lắm lúc cơ hồ cũng vậy
Chỉ nhọc công thôi,ơi những dã tràng
Cái tan vỡ đâu chỉ từ cơn sóng
Mà nhọc nhằn những hạnh phúc trần gian

Cứ như thể đã cùng nhau tri kỷ
Nỗi lòng tôi cùng với cổ nhân xưa
Còn lại đó tự cõi người-nguyên thủy
Cái lạnh trăm năm chưa ấm bao giờ

2010
Cảm tác Hán thi
"Hoành đao đoạn thủy thủy kinh lưu
Cử bôi tiêu sầu sầu miên sầu"

  • (trích thơ Hoàng Nhã Như Không)

THƠ TẶNG BẠN
Nhân dịp họp lớp ngày 24 - 7 - 2010 bạn Ngọc Anh thành phố Nha Trang làm bài thơ tặng người bạn học ấy chỉ 2 người mới hiểu còn mọi người không hiểu .

HOA CỎ MAY
Thấp thoáng bên đường một loài hoa
Mộc mạc chân quê loài hoa cỏ
Mong manh đứng vững trong chiều gió
Ngóng khách qua đường xa lại xa

Người ơi ! sao nhẫn vô tình thế
Nở giẩm chân lên đóa hoa tàn
Bao lần lưu luyến hoa theo bước
Sao người vô tình nỡ lặng đi

Hằng ngày hoa lại đứng ngóng trông
Hỡi người khách ấy có dừng chân
Cho hoa bày tỏ niềm thương nhớ
Hay hoa âm thầm hãy chờ mong

Tặng bạn của tôi
Ngọc Anh

ĐỜI
Đời là một cuốn sách
Người biết sẽ lật từng trang
Lật rồi đọc từng chữ một
Nếu ngược lại sẽ đọc nhanh
Mà không tìm hiểu được gì
Mong mọi người sử dụng sách
Và hãy biết trân trọng sách

Chủ bút : Ngọc Anh (Nha trang)


LỜI HAY
Đừng nuối tiếc những gì đã mất...
Hãy cố giữ những gì còn lại...

Gởi đến các bạn CHS Bồ đề Đà nẵng (tháng 8 năm 2010) Trần Văn Hà
a/" ĐỪNG CHO RẰNG CƠ HỘI SẼ GÕ CỬA NHÀ BẠN HAI LẦN..."
b/ " BẠN HÃY NHỚ RẰNG ...SỰ
TỰ TIN KHÔNG PHẢI LÀ QUÀ TẶNG THIÊN NHIÊN BAN BỐ... MÀ CHÍNH LÀ SẢN PHẨM CỦA SỰ TỰ RÈN
LUYỆN..
.
" - hatv - 10/10/11
BÚT KÝ

Kỷ niệm ngày họp mặt
CỰU HỌC SINH BỒ ĐỀ ĐÀ NẴNG

Mặt dù trời sắp lập Thu nhưng khí hậu thành phố Đà Nẵng năm nay vẫn oi nồng rát bỏng,không có dấu hiệu gì gọi là rụng lá thu rơi cả.
Ngồi buồn nhìn mây trôi lơ lững đễ rồi ôn lại chuyện xưa chuyện nay.
Ôi ! cái thời hoa niên , cái thời xa xưa ấy sao mà lãng mạn dể thương quá đổi , cứ mỗi năm khi mùa khai giảng đến cũng là mùa rạng rỡ những tà áo thiên thanh chấp chới tung bay cùng phố , nơi mỗi dáng lưng ong da trời ấy lại sáng lên những vành nón nghiêng nghiêng , che nửa khôn mặt trái soan , duyên dáng một mái thề bồng bềnh óng ã .
Hình như nữ sinh Đà nẵng chịu ảnh hưởng ít nhiều dáng dấp nữ sinh Đồng Khánh Huế nhưng nữ sinh Huế thì không thể láo lỉnh hoạt bát bằng nữ sinh Đà nẵng được , âu cũng là điều dễ hiểu do ảnh hưởng lôí sống của mổi thành phố . Mường tượng lại cái thời xa lắc xa lơ đó , con đường Quang Trung trải dài cổ thụ rợp lá xanh mầu , ngôi trường Trung học Bồ đề tọa lạc cạnh con đường ấy, nơi một vùng trời thoáng rộng yên ả nhưng cũng có lúc lòng đường và cả sân trường dậy sóng đảo chao bởi những cuộc xuống đường bải khóa . Trong những đôi mắt hồn nhiên và thánh thiện ấy ánh lên một niềm mơ ước là mong sao đất nước sớm hòa bình quê hương mau chấm dứt chiến tranh để mọi nhà được an cư , tuổi trẻ không còn nhìn hỏa châu mà u trầm với tương lai với cuộc sống .
Thời gian rồi cũng trôi nhanh , mới đó mới đây mà đã 46 năm dâu bể . Hôm nay họp bạn , ngồi lại nhìn nhau điểm từng khuôn mặt của quí vị lão ông lảo bà cho dù chải chuốt hoặc tô vẻ một chút phấn hồng củng không xóa nỗ̉i vết nám của thời gian , vết hằn của trần thế.
Tiếng nói trong trẻo của thầy Hiệu Trưỡng năm nào , giờ đả lạc giọng , yếu hơn , sức khỏe của thầy cũng dần mòn khập khểnh , bổng dưng cảm xúc dâng trào tôi nhìn vào ánh mắt bạn bè và dường như ai ai cũng sâu kín tận đáy lòng một nổi niềm thổn thức .
Nâng ly bia cố cạn , cất những giọng hát khô khàn , uống cho vơi để đùa vui dăm ba giờ hạnh ngộ , bản nhạc " Bồ Đề hành khúc " năm nào vẫn còn vang vọng trong tim , muốn khóc nhưng mắt đả khô , hồn sầu môi già vẫn nở.
Giờ tạm biệt đả đến , ngoài trời phố xá lên đèn từ lâu ,bạn bè cầm chặt tay nhau bịn rịn chẵng muốn rời xa . Ngày mai đây , kẻ về tây , người về nam , kẻ ra bắc . Tôi trầm ngâm nhìn anh Lý loay hoay trong chiết máy ảnh cuối cùng để kịp ngày mai lên mạng với tựa đề "Cựu học sinh Bồ đề Đà Nẵng" anh đang tạo một sự kết nối dể thương , gạch nối của những hồi ức , những kỷ niệm mà ngày mai kia sẻ vươn xa như những cành hoa phượng thắm , ai đó một thời đả từng ép vào trang vở cho dù hoa có úa màu ./

Hoàng Trọng Toản
Số điện thoại :0511.3743941



LỜI HAY Ý ĐẸP

Thức dậy miệng mỉm cười
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời

Thích Nhất Hạnh
Đăng bởi : Huỳnh Minh Long


THƠ TẶNG BẠN
(Tặng Lê Thị Hai và Cựu học sinh Trung học Bồ Đề Đà Nẵng)

TA THẤY TRONG EM
Ta thấy trong em vẫn còn ngọn lủa
Ngọn lửa ngầm sưởi ấm sẽ bùng lên
Ta thấy trong em tình thương chan chứa
Sâu tận đáy lòng tình mẹ đâu quên.
Tỉnh lặng nghe em,niềm vui sẻ đến
Đừng để nát lòng ảo mộng triền miên
Bể khổ bao la,đàu ghềnh hoa biển
Bão tố kinh hoàng vẫn ánh trăng lên.
Mây bay về đâu?mây đi mây đến
Em từ đâu đến?em đi về đâu?
Vũ trụ mênh mông,ngôi sao định mệnh
Ôm giấc chiêm bao uổng nửa cuộc sầu.
Dù chỉ một ngày,dù trong khoảnh khắc
Hồng lai môi em, ánh mắt xanh nâu
Có lẻ lúc em quên đi sầu muộn
Ta thấy trong em ngọn lửa ban đầu.

Hoàng Trọng Toản
CLB Thơ Hàn Giang

HOÀI NIỆM HẠ

Thơ : Hoàng Trọng Toản /ĐN
(Tặng Cựu nử sinh Trung học Bồ Đề Đà Nẵng)


Em đặt chân lên phiên đá mùa xưa
Mà tim cứ bồn chồn trong nắng hạ
Tán phượng vờn ru hồng trên đôi má
Đón em về nơi suối mát rừng hoa.

Ve chuyển mình vang điệp khúc hoan ca
chiều chợt xuống,tình chiều như rộn rã
Chỗi nhớ ngày nào , con nước chảy về xuôi.

Hạ nồng nàn ánh mắt bập bềnh trôi
Mùa xưa ấy sao mà thơ mộng quá!
Nuối tiếc cho hè trôi nhanh hối hả
Để phượng buồn vương níu dấu chân qua.


(Kỷ niệm ngày Vu Lan năm Canh Dần)












Click here to get Dancing Lines
#ff3333!important;'>